Công ty Cổ phần VIMECO-M&T xin chúc mừng sinh nhật các đồng chí Võ Thị Hải An - Trưởng ban kiểm soát (14/7), Nguyễn Việt Miên - Ủy viên HĐQT (22/7), Lại Sỹ Tuấn - P.TCHC&ĐT (18/7), Bùi Thanh Hồng - XCK (18/7), Vũ Duy Trãi - XCK (18/7). Chúc các đồng chí luôn mạnh khỏe, hạnh phúc!

Buổi nói chuyện của ông Vũ Khoan tại VIMECO

Buổi nói chuyện của ông Vũ Khoan tại VIMECO

Ngày đăng 24/8/2013

Được sự chấp thuận của Hội đồng quản trị, Ngày 23/8/2013 Công ty Đào tạo, Tư vấn và Phát triển Best phối hợp cùng Phòng Phát triển nhân lực tổ chức buổi nói chuyện giữa ông Vũ Khoan với cán bộ công nhân viên công ty VIMECO.

 

 
 
 
 
 

Triển vọng Kinh tế Việt nam - Vai trò nhà quản lý

Cũng sắp Quốc Khánh, chúc các Đồng chí vượt qua khó khăn, giữ vững ổn định. Thời điểm này, chưa ai có thể nói tới phát triển. Giữ được ổn định đã là tốt.

Đề tài quá lớn, không thể nói hết một buổi.

Tôi sẽ cố gắng trao đổi những vấn đề cơ bản nhất.

Tôi xin trả lời một số câu hỏi của các Đồng chí trước:

Tôi vào nghề ngoại giao là ngẫu nhiên, do Tổ chức phân, không chọn lựa.

Về hưu với nhiều "nguyên", đề nghị chỉ gọi tôi là Ông già nghỉ hưu.

1. Một số kỷ niệm cá nhân:

- Một lần đi dịch cho một Đồng chí Ủy viên BCT, Bí thư trung ương Đảng Cộng sản Hung ga ri nhân dịp Đồng chí thăm Hải phòng.

Giám đốc một nhà máy ở Hải phòng đọc diễn văn chào mừng. Đồng chí ấy cầm từ giấy trắng và toàn nói về Ba lan.

Là phiên dịch, Tôi đành biến báo, chuyển sang chuyện Hung cho phù hợp.

Bị Đồng chí Lê thanh Nghị phê bình, Đồng chí Giám đốc nói: chúng tôi chỉ biết thủy thủ Liên xô và kỹ sư Ba lan, có biết gì về Hung ga ri đâu mà nói.

Nghề phiên dịch cần nhạy bén, hiểu vấn đề và phải biết biến báo kịp thời.

Học tập phải học Bác Hồ: Bác sử dụng tốt 9 thứ tiếng, nhưng Bác vẫn thường xuyên học ngoại ngữ. Chúng ta biết Bác nghiện thuốc lá, tôi thấy Bác thường giữ lại những tờ giấy bạc vỏ bao thuốc. Mỗi ngày Bác ghi 10 từ mới vào giấy bạc bao thuốc để học từ.

Học không bao giờ hết đó là điều nên học ở Bác Hồ.

Hiện nay, chúng ta phát động nhiều phong trào học Bác, nhưng hành động thực tế thì rất ít.

2. Việc học dang dở:

Đang học lớp 7 thì được cử sang Liên xô học tiếng Nga. Mới học được 9 tháng thì có quyết định về Sứ quán làm phiên dịch. Chưa kịp tốt nghiệp Đại học quan hệ quốc tế Maxcơva thì được cử về Bộ ngoại giao công tác.

Tôi cũng thường được giao những nhiệm vụ mới không là sở trường.

Muốn hoàn thành nhiệm vụ thì phải chịu khó học hỏi, tìm tòi.

Bí quyết học duy nhất: khi gặp việc khó, không hiểu phải tìm hiểu rõ ngọn nguồn vấn đề.

3. Là Nhà ngoại giao kinh tế:

Dính dáng đến kinh tế cũng là sự ngẫu nhiên.

Năm 1986, nước ta lạm phát lớn. Tôi đã có quyết định về làm Vụ trưởng Vụ Liên xô. Tuy nhiên sau đó, Bộ trưởng Nguyễn cơ Thạch (Tổ trưởng tổ Kinh tế chống lạm phát của Chính phủ) lại giao tôi nhiệm vụ nghiên cứu về lạm phát.

Lúc đó, tôi có hiểu tí gì về kinh tế và lạm phát đâu.

Sách kinh tế các nước XHCN đều không đề cập vấn đề lạm phát, không ai hiểu lạm phát là gì? tại sao có lạm phát ? làm thế nào chống lạm phát ?

Thế là lao vào học, tìm tài liệu, đi thực tế.

Tới những nước bị lạm phát lớn (như Hungary chẳng hạn), rồi một số nước tư bản để nghiên cứu nguyên nhân, cách người ta khắc phục.

Quá trình học hỏi, đúc kết được nhiều kinh nghiệm.

Việc bổ nhiệm làm Bộ trưởng Bộ thương mại cũng hoàn toàn bất ngờ, không được báo trước.

Tôi đi công tác Triều tiên, đang trên đường về qua Trung quốc thấy anh em nói trên đài thông báo tôi được bổ nhiệm làm Bộ trưởng Bộ thương mại thay anh Tuyển (anh Tuyển được Trung ương điều về làm Bí thư Tỉnh ủy Nghệ an).

Về tới Việt nam, không biết về đâu ngồi.

Không thể về Bộ ngoại giao vì mình đâu còn là Thứ trưởng thường trực Bộ ngoại giao nữa, mà cũng không thể tới Bộ thương mại vì đã ai trao Quyết định đâu.

Sau khi gặp anh Khải (Thủ tướng lúc đó), cũng gần Tết, anh Khải nói: "Cậu cứ nghỉ qua Tết hãy hay". Anh Tuyển cũng ở tình trạng như tôi.

Khi nhận quyết định sang Bộ thương mại, nhà tôi lo lắm: "Ông không biết đi chợ mua vài ngàn thì làm sao làm kinh tế cho cả nước được. Không khéo vào tù mất thôi".

Cấp trên đã quyết định thì phải chấp hành thôi.

Lại tiếp tục tìm hiểu, học hỏi những gì mình chưa biết.

Ông nói vui: "Đất nước khó khăn chắc cũng có đóng góp của mình. Có học hành bài bản gì đâu, được tổ chức phân công, cứ làm liều thôi".

Rồi cũng hoàn thành nhiệm vụ và không có gì đáng tiếc xảy ra.

Như trên tôi đã nói, quan trọng nhất là phải hiểu rõ bản chất, gốc rễ vấn đề thì việc tìm hướng giải quyết không còn khó khăn.

4. Chuyện riêng tư:

Đã riêng tư, cá nhân, tốt nhất nên giữ bí mật.

Ai cũng biết thì không còn gì riêng tư nữa.

Tôi quen nhà tôi ở Liên xô. Thời đó yêu nhau phải bí mật lắm, không khéo bị kỷ luật. Khi về Hà nội mới công khai.

Khi nhà tôi dẫn tôi ra mắt Gia đình vợ tương lai, tôi mới hoảng hồn. Mình "rơi" vào một Gia đình quá Danh gia Vọng tộc, nếu biết trước chắc tôi không dám làm quen với nhà tôi.

- Do bệnh nghề nghiệp, hai vợ chồng khi ăn cơm luôn nói về chính trị. Vợ làm nghề liên quan báo chí, nên tôi hay đùa: "Lấy phải cô vợ chân ngắn - lưỡi dài".

Tình hình kinh tế đất nước

Ba khâu cần đột phá:

1. Về ngắn hạnổn định kinh tế vĩ mô, kiềm chế lạm phát, an sinh xã hội.

Lạm phát từ 2007 đến nay (chỉ có 2 năm đạt 1 con số: 2009 và 2012), các năm còn lại đều 2 con số (có khi tới 23 %).

Muốn chống lạm phát phải biết nguyên nhân.

 Có 3 nguyên nhân:

- Tác động từ khủng hoảng toàn cầu từ 2008.

- Hậu quả từ nền kinh tế yếu kém vốn có của Việt nam.

- Do điều hành kinh tế không phù hợp.

Nguyên nhân nào là chính để tập trung giải quyết ?

Nguyên nhân khủng hoảng toàn cầu: nước ta nhập khẩu nhiều, giá một số sản phẩm thế giới tăng có ảnh hưởng nhất định.

Nhưng đó không phải nguyên nhân chính.

Các nước đều chịu, không chỉ Việt nam (Lào, Cămpuchia cũng ảnh hưởng nhưng chỉ lạm phát 3 - 4 %, Trung quốc 6 %, nay chỉ còn 3%).

Xuất khẩu Việt nam vẫn tăng, không giảm. Hàng hóa Việt nam thuộc loại sản phẩm thiết yếu (đồ ăn, đồ mặc) nên đầu ra không ảnh hưởng nhiều.

Nền kinh tế vốn đã yếu kém: Chúng ta đổi mới đã hơn 30 năm. Những năm 90, khó khăn còn lớn hơn. Do đó, đây cũng chưa phải là nguyên nhân chính.

- Nguyên nhân chính: chúng ta bị "Vỡ trận" trong điều hành kinh tế vĩ mô.

Mất cân đối nghiêm trọng giữa sản xuất và tiêu dùng, giữa thu - chi ngân sách, cơ cấu ngành nghề, ...

Cần làm rõ "vỡ" thế nào ? và chỗ nào nặng nhất ?

Mất cân đối nghiêm trọng cán cân tiền tệ: bội chi ngân sách cực cao, nhất là sau khi vào WTO, tốc độ đầu tư công tăng quá nhanh.

Phát hành tiền: lượng tiền đưa vào lưu thông quá lớn.

Thời điểm đó, ngoại hối vào nhiều (khoảng 9 tỉ USD), ta tung tiền mua ngoại hối làm lượng tiền mặt tăng cao (có lúc tới 47%).

Tín dụng ngân hàng: có lúc tới 57 %.

"Thác tiền" đổ ra lưu thông trên thị trường đương nhiên lạm phát tăng.

Năm 2009 đã kìm chế được, nhưng sang năm 2010 lại bung ra.

 

Nguy hiểm nhất là lượng tiền chủ yếu chảy vào "Kinh tế ảo" chứ không vào sản xuất tạo giá trị gia tăng, làm sai lệch giá thực ban đầu:

Bất động sản: đầu cơ mua để bán nên mỗi lần thanh khoản giá lại tăng thêm.

Ngân hàng: để tiền đẻ ra tiền (không phải tiền - hàng - tiền), ngân hàng buôn tiền lẫn nhau trong hệ thống chứ không đưa vào sản xuất.

Thị trường chứng khoán: có thời điểm tăng vọt từ 400 lên hơn 1.000 điểm. Chủ yếu do đầu cơ, đẩy giá kiếm lời.

Để khắc phục, chúng ta áp dụng chính sách:

- Thắt chặt tiền tệ, tăng thu (nâng lãi suất cho vay cao hơn lạm phát để thu tiền về, lãi suất cho vay cao hơn nhiều lãi suất tiền gửi).

Thắt cả kênh tín dụng lẫn kênh đầu tư.

Những chính sách đó đương nhiên khiến doanh nghiệp phá sản hàng loạt (hàng không bán được tồn kho tăng, người tiêu dùng giảm chi tiêu).

Giải quyết thế nào ?

Có hai trường phái khác nhau, chưa rõ bên nào tốt hơn:

- Giảm thuế, kích thích sản xuất.

Cầu thấp: sản phẩm làm ra ai mua.

Hàng có bán được hay không chứ không phải có sản xuất được không.

- Kích cầu.

Kích cầu có thể gây lạm phát trở lại.

Trung quốc: dưới thời Lý khắc Cường (hiện nay), họ Kích cầu nhằm vào dân sinh chứ không vào đầu tư (bất động sản) như thời Ôn gia Bảo trước đây.

Tôi cũng chưa rõ ta đang chọn giải pháp nào.

2. Với Trung hạn: Nghị quyết chúng ta nêu "phấn đấu đến năm 2020, nước ta cơ bản trở thành nước công nghiệp hiện đại" ?

Ở đây, câu hỏi nhiều hơn câu trả lời.

Thế nào là nước công nghiệp ?

Hình thù tương lai của nó thế nào ?

Sau công nghiệp hóa, Việt nam sẽ như thế nào ?

Thế nào là cơ bản ? Thế nào là hiện đại ?

Chúng ta tỉnh nào cũng đua nhau công nghiệp hóa ??? Cần lưu ý, thế giới chỉ có nước công nghiệp hóa, không có tỉnh công nghiệp hóa.

Hôm nay hiện đại, ngày mai đã lạc hậu.

Đất nước không chỉ cần công nghiệp còn cần chất lượng sống, nền giáo dục, ... phải tốt hơn.

Nói gì thì nói, nước ta là nước nông nghiệp (hơn 70% dân số là nông dân). Phải xác định đúng vai trò nông nghiệp trong nền kinh tế. Cần quan tâm công nghiệp hóa nông nghiệp.

Vấn đề nông dân bỏ ruộng hiện nay là đáng lo ngại.

 

3. Về Dài hạnTái cấu trúc, chuyển đổi mô hình tăng trưởng.

Vì sao phải tái cấu trúc ?

Nền kinh tế như một ngôi nhà. Sau thời gian sẽ xuống cấp, cần sửa lại.

Sửa chỗ nào ?

- Nền kinh tế chủ yếu dựa vốn bên ngoài và lao động trình độ thấp.

Năng suất tổng hợp chỉ chiếm khoảng 15 %. Trong khi năng suất lao động vẫn tiếp tục có xu hướng giảm (do chất lượng nguồn nhân lực thấp).

Lê nin từng nói: "Năng suất lao động cao thể hiện tính ưu việt của chế độ mới".

Chính sách của ta quá chú trọng đưa tiền ra thị trường mà không tìm phương thức cạnh tranh bằng tăng năng suất lao động.

- Sử dụng Vốn kém hiệu quả: để có một đồng tăng trưởng, tỉ suất vốn đầu tư ngày càng tăng chứ không giảm.

- Phong trào phát triển khu kinh tế, khu công nghiệp, sân bay, bến cảng, casino khắp nơi, không tôn trọng qui luật kinh tế thị trường.

Kinh tế Đất nước đang bị chia nhỏ theo đơn vị hành chính.

VN có 30 sân bay đón 11 triệu lượt khách/năm, nhưng vẫn muốn xây thêm nhiều sân bay trong khi Singapor chỉ có 1 sân bay đón tới 40 triệu lượt khách/năm.

Không gian kinh tế là không biên giới, không thể giới hạn hành chính trong từng địa phương.

Phát triển kinh tế phải đứng trên tầm nhìn Quốc gia chứ không phải từng địa phương.

Cần cân nhắc với các khu kinh tế tự do Vân đồn, Phú quốc, Long thành, ... Chúng ta muốn học Thẩm quyến Trung quốc, nhưng Thẩm quyến có Hồng Kong tạo động lực.

Hạ tầng cơ sở chưa đủ sức tạo động lực phát triển. Phát triển tràn lan sẽ thất bại.

Phát triển bằng mọi giá, thiếu bền vững: khoảng cách giàu nghèo tăng, mất công bằng XH, môi trường sống suy thoái nghiêm trọng.

Cơ cấu kinh tế bất hợp lý: nhất là nông nghiệp (chủ yếu trồng trọt, chăn nuôi, không phát triển công nghiệp chế biến), công nghiệp (chủ yếu khai khoáng và gia công, không phát triển công nghiệp chế tạo).

Giá trị xuất khẩu đạt 40 tỉ USD, thì chỉ riêng một nhà máy Samsung (Bắc ninh) đã đóng góp 20 tỉ. Chủ yếu do FDI đóng góp, giá trị hàng xuất khẩu trong nước đóng góp rất thấp, chủ yếu nhập vật tư rồi gia công, lấy công làm lãi, giá trị gia tăng thấp.

Hạ tầng kém: xây nhiều, hiệu quả kém. Nhiều Dự án lớn, quá tham vọng, vượt quá nhu cầu sử dụng.

Dự án đầu tư cảng trung chuyển Vân phong là thiếu thực tế (không xem xét kỹ luồng tầu thuyền đi lại trên thế giới).

Tầu có vào nhiều hay không phụ thuộc vào quản lý tốt hay không, giải phóng hàng nhanh hay không, có giảm chi phí được cho khách hàng không chứ không hẳn vị trí địa lý cảng.

Ông Lý quang Diệu có trao đổi: muốn làm đường phải hiểu tâm lý, cách đi - lại của dân, muốn làm cảng phải biết lưu lượng tầu, tuyến đường họ đi, khả năng giảm chi phí, giảm thời gian cho khách hàng.

Malaixia xây cảng cạnh tranh với Singapor cũng thất bại do quản lý kém.

Vinashine, Vinaline: thất bại ngoài tiêu cực còn ở tầm nhìn.

Nhu cầu đóng tàu thường theo "sóng".

Khi thế giới thay thế hệ tàu mới, nhu cầu lên, sau đó nhu cầu sẽ giảm chuẩn bị đợt sóng mới. Chúng ta đầu tư xong nhà máy thì "sóng" xuống, nhu cầu đóng tàu giảm.

Thất bại vì chọn thời điểm đầu tư sai. Không nắm vững đặc thù lĩnh vực kinh doanh.

Trong kinh doanh chỉ nhìn mình mà không nhìn thế giới là thất bại.

Chất lượng nguồn nhân lực méo mó: Thầy nhiều hơn thợ.

Chúng ta đang trả lương ngược đời, muốn lên lương thì phải lên chức, chứ không trả lương theo thâm niên, kinh nghiệm, tay nghề.

Điều đó dẫn tới thợ giỏi muốn trở thành kĩ sư tồi, y tá giỏi muốn trở thành bác sĩ tồi.

Ai cũng muốn làm bác sĩ tồi dẫn tới thiếu y tá, hộ lý vì lương thấp không ai làm.

Ở Việt nam, người nhà phải tự coi sóc bệnh nhân, trên thế giới không có nước nào như vậy.

Mọi khó khăn đều đổ cho thể chế, cơ chế:

* Luật lệ thiếu bao quát, không ổn định, không thể đoán trước.

Trên thế giới, Luật phải theo hướng có thể dự báo.

Việt nam thì giật cục. Luật khung muốn áp dụng phải chờ thông tư, hướng dẫn nên chậm đi vào cuộc sống.

Ai cũng biết, nhưng vì sao nó vẫn tồn tại ?

Nguyên nhân đều từ chất lượng nguồn nhân lựcthiếu cả tâm cả tầm.

Chúng ta dậy đủ thứ nhưng không dạy kỹ năng (chỉ riêng kỹ năng viết văn bản: văn phong công hàm ngoại giao không thể giống các văn bản khác, cách viết Luật phải khác Thông tư, ...).

Yếu kém nền giáo dục sẽ để lại hậu quả lâu dài, rất lớn cho nhiều thế hệ tương lai.

Bộ máy công quyền cần trong sạch, chuyên nghiệp cao mình đều không có, làm sao doanh nghiệp có thể phát triển được. Trong khi nghệ thuật tạo "cửa" lại rất cao.

Theo tôi, 3 khâu đột phá chúng ta đã chọn đúng.

Quan trọng là làm thế nào ?

Đổi mới sách giáo khoa: đổi theo hướng nào ? Tại sao phải làm như vậy ?

Chúng ta tụt hậu đã trở thành sự thật, chứ không chỉ là nguy cơ.

Chúng ta đã tụt hậu so cả với Lào và Cămpuchia.

Trình độ phát triển, nước ta mới ở cấp độ 2: lấy công làm lãi, gia công là chính.

(Cấp độ 1, thô sơ nhất: hoàn toàn phụ thuộc tự nhiên, có gì ăn nấy - Cấp độ 5 cao nhất hiện nay: nền kinh tế Tri thức).

Việt nam cần tập trung phát triển công nghiệp chế biến, chế tạo. Muốn vậy phải phát triển công nghiệp phụ trợ.

Vấn đề là chọn công nghiệp phụ trợ nào, cho cái gì, qui mô nào ?

Có ý kiến cho rằng chúng ta nên chuyển bớt sang trồng ngô và đậu tương (phục vụ công nghiệp chăn nuôi) thay lúa. Mới nghe tưởng có lý, nhưng trên thế giới không ai có thể cạnh tranh giá (ngô và đậu tương) với Mỹ, kể cả Trung quốc.

Muốn cạnh tranh: giá thành phải thấp hơn nhập khẩu.

Chủ quan duy ý chí, không từ nhu cầu thị trường dẫn tới các mũi nhọn chúng ta đề ra đều thất bại.

Chúng tôi vẫn nói đùa: "Mũi nhọn" của ta nhiều như gai mít. "Đột phá" nhiều như lỗ sàng. Dẫn tới nguồn lực thiếu tập trung, kém hiệu quả.

Nhu cầu thị trường luôn thay đổi. Doanh nghiệp phải tự lo lấy mình.

Nhà nước có quá nhiều việc phải lo, chưa thể chú tâm vào trung và dài hạn.

Đừng mong có thay đổi đột biến. Cần kiên nhẫn, không sốt ruột.

Sự phát triển của Việt nam phụ thuộc xu thế thế giới

Có 4 mô hình phát triển chính:

- Mô hình kế hoạch hóa tập trung: đã sụp đổ.

- Mô hình kinh tế tự do của Hoa kỳ (tư nhân hóa - tự do hóa - phi tập trung hóa): bắt đầu bộc lộ nhược điểm, cần chỉnh sửa để giảm xung đột xã hội.

- Mô hình kinh tế xã hội các nước Bắc Âu (phân phối lại thu nhập bằng thuế cá nhân): đảm bảo công bằng xã hội, nhưng con người ỷ lại do được hưởng phúc lợi xã hội cao, không kích thích phát triển (Đức, Hy lạp, Thụy điển, Tây ban nha, Đan mạch,...).

- Mô hình đồng thuận Bắc kinh (lấy vai trò Nhà nước làm chủ đạo): cũng bắt đầu này sinh nhiều vấn đề bất cập.

Việt nam chọn mô hình nào ? Tỉ lệ bao nhiêu ?

Quan điểm của ông Lý quang Diệuchọn nền kinh tế với tỉ lệ năng động 60%, công bằng 40%. Tối thiểu: ai cũng có công ăn việc làm, ai cũng được học hành, chữa bệnh, có nhà. Cái tối đa thì không hạn chế.

Cơ cấu sản xuất trên thế giới đã thay đổi:

- Từ Kinh tế tri thức thế giới đang chuyển sang Kinh tế xanh: tiết kiệm năng lượng, sử dụng năng lượng tái tạo (năng lượng gió, năng lượng mặt trời, thủy triều), bảo vệ môi trường.

Tới đây, hàng Việt nam sản xuất ra không đạt chứng chỉ Kinh tế xanh không thể xuất khẩu.

Ngay bây giờ muốn xuất khẩu gỗ cũng phải có giấy chứng nhận xuất xứ.

Nhà máy lọc dầu ở Nghi sơn, Vũng tàu: ảnh hưởng môi trường rất lớn.

Nền công nghiệp Việt nam chưa phát triển, còn thừa suất khí thải, nên các nước đẩy những nhà máy phát sinh nhiều khí thải vào Việt nam.

Đây là vấn đề cần lưu ý, nó ảnh hưởng rất nhiều tới tương lai.

- Giám sát chặt "Kinh tế ảo": lĩnh vực ngân hàng, tài chính, bất động sản.

- Đẩy mạnh sản xuất các sản phẩm xuất khẩu có lợi thế cạnh tranh về giá.

- Từ toàn cầu hóa theo mô hình WTO,thế giới đang chuyển sang hợp tác theo Khu vực mậu dịch tự do TPP - thuế bằng 0% (WTO: vẫn còn loại hàng thuế suất 13%).

Việt nam: thường theo phong trào trong khi chưa thật sự hiểu nó thế nào.

- Tiền tệ thay đổi: Đồng Nhân dân tệ sẽ trở thành phương tiện thanh toán, dự trữ, đồng tiền chuyển đổi đối trọng với đồng Đô la, Bảng Anh, đồng EURO.

Quan hệ với Trung quốc trong tương lai sẽ ra sao ?

- Quan hệ Quốc tế thay đổi: nền kinh tế mới nổi như TQ, Nga, Ấn độ, Braxin, Nam phi, rồi Hàn quốc, ...

Nam cạnh tranh với Bắc. Trung quốc đã trở thành nền kinh tế lớn thứ 2 Thế giới.

Tây âu đã phải nhờ cậy Trung quốc giúp khắc phục khủng hoảng kinh tế.

Ông Tập cận Bình tuyên bố: Trung quốc phải trở thành số 1.

Định vị của Việt nam trong bản đồ kinh tế thế giới ?

Sống cùng Trung quốc hay đấu tranh với Trung quốc ?

Để cứu thị trường bất động sản, chúng ta đưa ra chính sách cho phép bán nhà cho người nước ngoài (Visa 3 tháng đã được mua nhà).

Với quan điểm nhà cửa không thể mang đi, họ mua thì nhà vẫn nằm trên đất Việt nam.

Nhưng cần lưu ý: nếu dân nước nào đó tập trung mua hẳn một khu lớn thì sao ?

Du lịch Việt nam có câu Slogan: "Việt nam, vẻ đẹp tiềm ẩn", nghe rất mù mờ.

Chúng tôi thường đùa nên đổi thành "Việt nam không giống ai" và nếu nói theo phong cách dân dã: "Việt nam đếch giống ai".

 

Tóm lại:

- Muốn làm gì cũng phải lưu ý xu thế thay đổi của thế giới.

- Không thể khỏe mạnh nếu phải sống trong bầu không khí không trong lành.

- Hãy biết thích nghi với sự thay đổi.

- Cần lựa chọn: Phát triển có tham khảo hay vận dụng kinh nghiệm thành công của thế giới vào điều kiện Việt nam.

Thế giới đã có kinh nghiệm hàng trăm năm, những gì họ đã thành công nên vận dụng rồi điều chỉnh cho phù hợp, đừng cố gắng tự mày mò tốn sức, tốn thời gian và tốn tiền của.

 
Nguồn vimeco.com
CÔNG TY CỔ PHẦN VIMECO CƠ KHÍ VÀ THƯƠNG MẠI
Địa chỉ: KCN Cầu Bươu - Thanh Liệt - Thanh Trì - Hà Nội
Email: congtyvimecomt@gmail.com - Tel: (04) 36883811 - Fax: (04) 36883812 
 
Bookmark and Share © 2011 VINACONEX JSC. All rights reserved.
Số người online : 94
Số người truy cập: 945940
Design by : thietkeweb.vn , Seo